Để tôi đọc một đoạn vừa ứng tác, đồng chí phê bình cho nhé:Đó là cái con người có thể làm được nếu biết diệt dốt.Sống dần hoá ra cũng không đến nỗi quá nhát gái.Cả hai đều không biết những sự ngắt cụt cảm hứng có thể dẫn đến lãnh cảm.Giữa những khoảng ấy là thời gian trống.Bạn lại tự hỏi mình trên con đường sao bạn không thấy lo lắng hay ăn năn trước cái tin ấy, bạn chỉ nghĩ đến cái có thể xảy ra với mình.Cố tiếp thu để làm tốt hơn.Hơn nữa, khi giữ được những khoảng cách tương đối để mình làm mình chịu, cũng bớt ngại là một sinh vật dễ đem lại sự nguy hiểm, đau khổ cho người khác.Ông yên tâm, việc này không hề phạm pháp.Có lẽ bây giờ, gặp những trường hợp như vậy, tôi sẽ thể hiện uy lực bằng cách khác.